Giỏ hàng

NGƯỜI MỞ ĐƯỜNG - TÌM VỀ CON ĐƯỜNG BỊ LÃNG QUÊN CÙNG

Những chuyến đi "mở đường" của Tropical Trekking chưa bao giờ là dễ dàng. Đó là những hành trình được đong đếm bằng mồ hôi, đôi khi là nước mắt, máu và vô vàn kỷ niệm không thể nào quên. Hôm nay, hãy cùng chúng mình ngược dòng thời gian, nghe lại câu chuyện dấn thân của những "người mở đường" đi tìm một lối mòn đã chìm vào quên lãng giữa đại ngàn Tây Nguyên.

Xuyên rừng nguyên sinh, khi adrenaline lấn át cơn mưa rừng

Hành trình của chúng tôi bắt đầu vào một buổi sáng se lạnh. Ánh nắng nhàn nhạt len lỏi qua nhành hoa giấy, rọi vào hàng hiên nơi cả nhóm đang lúi húi kiểm tra lại mớ đồ đạc lỉnh kỉnh trong những chiếc balo to như "nhà lưu động". Phía trên cao, những đám mây đen đầu mùa mưa cứ lượn lờ trêu ngươi. Chúng tôi cất bước rời làng Boneur C hành trang mang theo ngoài chiếc la bàn tin cậy, chỉ là những lời kể mơ hồ của các già làng về một con đường mòn nằm sâu trong dải rừng xanh thẫm xa xa kia, chếch về hướng Tây. Một con đường mà ngay cả những người kể lại cũng không biết chính xác nó nằm ở đâu.

Mặt trời lên cao đỉnh đầu, đánh đuổi đám mây đen u ám cũng là lúc chúng tôi đi ngang qua ngôi làng của người Cil Cút. Hành trình tiếp tục băng qua trạm kiểm lâm Cổng Trời, vượt dòng suối Đạ Nghịt lạnh cóng để tiến sâu hơn vào lõi rừng. Càng đi sâu, hệ sinh thái rừng á nhiệt đới càng phô diễn vẻ đẹp choáng ngợp. Thảm thực vật đa dạng với sự xuất hiện của các loài cây lá kim, hạt trần quý hiếm như Thông hai lá dẹt, Du Sam, Pơ Mu mọc đan xen cùng cây lá rộng. Cảm giác được tiên phong đặt bước chân khám phá miền đất mới đã kích hoạt mạnh mẽ lượng Adrenaline trong cơ thể, khiến mọi mệt mỏi tan biến. Nhưng thử thách thực sự mới chỉ bắt đầu. Ánh mây đen ban sáng bất ngờ kéo đến, trút xuống những hạt mưa rừng nặng hạt. Luồn lách qua những bụi rậm, những nhánh mâm xôi đầy gai nhọn như móng vuốt cào xé chiếc áo mưa mỏng manh. Chúng tôi vẫn kiên định bám theo hướng Tây Nam như lời già làng dặn, và may mắn thay, con đường mòn lấp ló hiện ra như một lời chào mừng.

Quyết định "cắt rừng" giữa trận địa bẫy thú

Đến xế chiều, lối mòn tuyệt đẹp nâng niu chúng tôi từ sáng bỗng chốc đứt đoạn bên bờ một dòng suối nhỏ. Cả nhóm chia làm hai hướng tìm kiếm phần đường tiếp theo nhưng vô vọng.

Giữa khoảnh khắc ấy, tôi và những người bạn đồng hành K'Ho nhìn nhau và đưa ra một quyết định táo bạo: Chúng tôi sẽ "cắt" rừng.

Quyết định này đẩy cả bốn người vào một thế tiến thoái lưỡng nan đầy phấn khích:

  • Không quay lại quả đồi phía sau vì ai nấy đều còn quá sung sức.

  • Không biết phía trước là gì: Nguồn nước ra sao? Địa hình có đánh lừa chúng tôi như cú lừa "cà chua bò" kinh điển trên tạp chí New Scientist năm 1983 không?

      

Lấp đầy dạ dày bằng mấy thanh lương khô dưới trời mưa rả rích, chúng tôi lội qua dòng suối sâu ngang đùi, cắt chéo góc 45 độ để giảm áp lực nước. Sang đến bờ kia, cả nhóm cứ nhắm thẳng hướng Tây Nam mà "cắt" thẳng lên đồi. Một lối mòn nhỏ lại hiện ra, nhưng niềm vui ngắn chẳng tày gang. Sau 500 mét, đường lại mất dấu. Đang cắm cúi dò đường, người bạn đồng hành bỗng ra hiệu dừng lại khẩn cấp. Trước mắt chúng tôi là một trận địa dây bẫy thú ngút ngàn, trải dài bằng những sợi dây cước nguy hiểm. Vừa bám theo hướng bẫy để lên đỉnh dốc, bốn anh em vừa cẩn thận gỡ từng chiếc bẫy, cuộn tròn dây cước nhét vào balo để trả lại sự bình yên cho rừng già.

Đêm ngàn sao trên đỉnh Lombur

Trời sập tối khi chúng tôi vượt qua dải thông ba lá thẳng tắp và chạm mặt một bãi cỏ trống trải lý tưởng. Lửa trại được nhóm lên, xua tan cái lạnh như cắt da. Bữa tối giữa rừng nguyên sinh với thịt heo nướng giòn tan, rau rừng thanh mát và chút rượu nồng đã xoa dịu những dạ dày đang biểu tình. Đêm ấy, chúng tôi chìm vào giấc ngủ dưới bầu trời Tây Nguyên ngập tràn ánh sao tuyệt đẹp.

    

Sáng hôm sau, hành trình tiếp tục lần theo đường bẫy thú để chạm tay tới đỉnh Lombur – ngọn núi mà theo tiếng K'Ho có nghĩa là "Trơn trượt". Hạ độ cao qua những con dốc đứng đúng như tên gọi của nó, đến chiều, bìa rừng đã hiện ra.

Những mái nhà nhấp nhô phía xa đang vẫy chào bốn người chúng tôi, hay đúng hơn là chào đón "bốn con khỉ" tơi tả bước ra từ rừng thiêng nước độc, y hệt cái cách mà người dân địa phương trêu đùa gọi chúng tôi.

Đó là cách mà Tropical Trekking tìm ra những con đường mới. Đầy chông gai, lắm bùn đất, nhưng đổi lại là sự nguyên bản và những cảm xúc không thể tìm thấy ở bất cứ đâu.

Bài viết được viết lại theo lời kể của anh Lê Phạm Minh Đạo (Dominic), nhà sáng lập Tropical Trekking

back to top